Chiếc áo số 9 của Chelsea
Khởi đầu tệ hại của Chelsea ở mùa giải 2023/24 đã đẩy họ vào nhóm những cái tên lạ lẫm trên bảng tỷ lệ cược xuống hạng Premier League. Dù người ta vẫn kỳ vọng họ rồi sẽ khởi sắc — bởi đội hình này sở hữu quá nhiều cầu thủ chất lượng — nhưng có thể chắc chắn rằng người đưa họ vươn lên trên bảng xếp hạng sẽ không phải là một số 9 săn bàn.
Lý do là bởi mùa hè này, câu lạc bộ đã thực hiện một động thái hết sức khác thường khi bảo đảm không cầu thủ nào nhận chiếc áo định mệnh ấy. Trong nhiều năm qua, nó đã tước đi năng lực siêu phàm của Andrei Shevchenko, Fernando Torres, Alvaro Morata, Romelu Lukaku cùng nhiều người khác, biến họ thành những siêu bom xịt liên tục bỏ lỡ cơ hội.
“Không ai muốn động vào nó,” Thomas Tuchel tiết lộ ở mùa giải trước, nhưng chẳng bao lâu sau, Pierre-Emerick Aubameyang lại thách thức các vị thần săn bàn và nhận chiếc áo số 9.
Tiền đạo vốn thường xuyên ghi bàn này chỉ có một pha lập công sau 15 trận.
Những kẻ luôn về nhì Bayer Leverkusen
Die Schwarzroten đã thi đấu tại Bundesliga từ năm 1979, và trước đó cũng trải qua một quãng thời gian đáng kể ở hạng đấu cao nhất nước Đức. Thế nhưng, họ chưa bao giờ giành chức vô địch quốc gia.
Nếu điều đó chưa đủ kỳ bí, hãy nhìn vào việc họ đã nhiều lần tiến gần đến ngôi vương đến mức nào. Chuỗi lần hụt bước sát đích ấy khiến đội bóng bị đặt biệt danh là “Neverkusen”.
Từ năm 1996 đến 2004, Bayer bốn lần về nhì và hai lần đứng thứ ba. Vận rủi của họ còn tiếp diễn trong những năm gần đây, khi nhiều lần bám đuổi Bayern gần như đến tận cùng.
Tuy nhiên, cú sụp đổ muộn màng vào năm 2000 mới thực sự nổi bật — hai tuần nghiệt ngã đến mức ngay cả những người không ưa họ cũng phải nhăn mặt xót xa.
Dẫn trước năm điểm khi chỉ còn hai trận, Bayer đứng trước cơ hội giành cú ăn ba lịch sử. Thế nhưng, họ bị vượt mặt ở cuộc đua vô địch quốc gia và thất bại trong cả hai trận chung kết.
Một thế kỷ đau khổ của Birmingham
Được xây dựng vào năm 1906, sân St Andrews được cho là tọa lạc trên khu đất trước đây từng được những người Romani du mục sử dụng.
Theo truyền thuyết, vì phẫn nộ khi bị trục xuất để nhường chỗ cho sân vận động, họ đã gieo một lời nguyền kéo dài 100 năm lên câu lạc bộ.
Sau hàng loạt lần xuống hạng đeo bám Birmingham suốt nhiều thập kỷ — chưa kể khán đài chính bị thiêu rụi thành tro vào những năm 1940 — các đời huấn luyện viên sau đó bắt đầu tự mình tìm cách hóa giải.
Như một Max von Sydow trong giới huấn luyện, Ron Saunders cho treo những cây thánh giá trên các cột đèn pha, đồng thời yêu cầu đế giày của các cầu thủ luôn phải được sơn màu đỏ.
Trong khi đó, Barry Fry lại chọn một phương pháp hoàn toàn khác: đi tiểu ở cả bốn góc sân.
Tuy nhiên, tất cả những trò ma thuật ngớ ngẩn ấy đều vô ích. Birmingham không giành được bất kỳ danh hiệu nào cho đến khi lời nguyền hết hiệu lực vào năm 2006. Chức vô địch League Cup đến với họ không lâu sau đó.
Lời nguyền mèo của Racing Club
Kình địch giữa Racing và Independiente vừa dữ dội vừa giàu truyền thống. Trong thời kỳ hoàng kim, hai gã khổng lồ của bóng đá Argentina này từng giành vô số danh hiệu.
Hơn nữa, khi hai sân vận động chỉ cách nhau 300 mét, đây trở thành một trận derby không giống bất kỳ trận đấu nào khác.
Năm 1967, Racing lần đầu tiên vô địch Intercontinental Cup. Khi người hâm mộ của họ ăn mừng cuồng nhiệt trong màn đêm Avellaneda, các cổ động viên Independiente đầy ghen tức đã đột nhập vào sân của Racing và chôn xác bảy con mèo nhằm nguyền rủa người hàng xóm đáng ghét.
Khi những năm tháng chật vật dần trở thành chuyện thường lệ, ban lãnh đạo Racing đồng ý cho đào tung mặt sân. Cuộc khai quật đã tìm thấy hài cốt của sáu con mèo. Tuy nhiên, con thứ bảy phiền toái ấy vẫn bặt vô âm tín.
Mãi đến khi một nghi lễ trừ tà được tiến hành vào năm 2001, người ta mới tìm thấy bộ xương của nó. Sau khi hài cốt được đưa khỏi sân, Racing đã giành chức vô địch quốc gia đầu tiên sau 35 năm ngay trong mùa giải ấy. Thật rùng rợn.
Stamford Bridge — cửa ải quá tầm với Spurs
Dĩ nhiên, lời nguyền tồn tại dưới nhiều hình thức và không phải tất cả đều gợi đến những thế lực huyền bí.
Đôi khi, lịch sử của một cặp đấu có thể tạo ra cùng một kết quả hết lần này đến lần khác, khiến những người mê tín khẳng định đó là bùa chú, còn những người khác chỉ xem đó là một hiện tượng kỳ lạ.
Hãy nhìn vào việc Tottenham liên tục không thể đánh bại Chelsea tại Stamford Bridge.
Từ tháng 2/1990 đến tháng 4/2018, ngay cả những cổ động viên Spurs lạc quan nhất cũng đặt cược chống lại đội nhà mỗi khi họ hành quân đến Tây London.
Lý do là trong 27 lần thử sức, hàng loạt cầu thủ khác nhau, dưới sự dẫn dắt của những huấn luyện viên khác nhau và trong những hoàn cảnh rất khác nhau, đều không thể đánh bại The Blues trên sân khách tại giải vô địch quốc gia.
Trong những năm cuối của chuỗi trận ấy, khi lời nguyền đã ăn sâu, người ta có cảm giác Chelsea bước vào mỗi mùa giải với lợi thế sẵn ba điểm.